[VIẾT CHO CẬU #6]


Thứ hai, mùng 4 tháng 11, nắng nhẹ

=======


“Nghiêm! Chào cờ! Chào!”


Đã bao lâu rồi kể từ lần cuối mình tham dự nghi lễ chào cờ nhỉ?


Chà, sáng đầu tuần. Hoặc là bạn sẽ phải dậy rất sớm từ 4:00, tắm rửa, ăn sáng, đi học trên một con đường thoáng mát vắng xe. Tận hưởng vài tia nắng ban mai ấm áp len lỏi qua những tán cây. Có được chỗ đậu xe máy sạch sẽ nhất trong bóng mát, gần cổng ra vào. Nó là sẽ là viễn cảnh đẹp biết bao nếu hắn không bị tào tháo dí và trễ kế hoạch 20 phút. Và giờ, hắn đang kẹt cứng trong hàng dài xa số xe máy inh ỏi.  


Trên vỉa hè, những tốp học viên công an khôi ngô tuấn tú đi đều bước cạnh, vài anh tình nguyện cầm gậy ra ngã ba điều hướng giao thông cùng với vài anh tài xế công nghệ. Các chủ quán bánh mì, bún quạt lia lịa mùi thơm từ thịt nướng phả ra, ve vãn những dạ dày đang cồn cào của người qua đường. Đông nhất trên con đường này có lẽ là những nhỏ học sinh: đứa mặt vội vã chạy thật nhanh trên vỉa hè, đứa uể oải ngồi sau xe phụ huynh, đứa thì húp vội bát phở đầy giá và hành, có đứa bị hắn “mắng” vì ngồi sau mà để tà sau của áo dài đung đưa trong gió… Trường của chúng đã ở ngay trước mắt. Chúng lễ phép cúi đầu cảm ơn hàng người dừng lại nhường đường cho chúng băng qua. 


Đưa mắt về phía sân trường nọ, lá cờ đỏ sao vàng Việt Nam bay phấp phới rạng ngời.


“Nghiêm! Chào cờ! Chào!” - tiếng hô dõng dạc từ phía xa xa

“Quốc ca!”


Hắn chợt nổi da gà, lồng ngực hắn đập mạnh hẳn lên


“Đoàn quân Việt Nam đi

Chung lòng cứu quốc…” 


Hoà giữa hàng tá những âm thanh hỗn tạp của giao thông, tiếng quốc ca sao vẫn nguy nga và tráng lệ.


Đầu hắn chậm lại, mạch như đập mạnh hơn, mắt nhắm lại. 


Hắn nhớ về những ngày đầu năm nhất, hồi hắn còn trọ ở gần một ngôi trường cấp hai. Đó là những ngày hắn hay dậy sớm, chạy bộ dọc con đường Trương Văn Hải. chào hỏi những cô chú thể dục ven đường. Hắn lôi điện thoại ra chụp tất cả những gì mà hắn cho là đáng yêu trong mắt hắn, miệng tủm tỉm cười.


Hắn nhớ về cấp ba, nhớ về những buổi sáng nắng ấm của cao nguyên mẹ, nhớ về hàng cây xanh mượt, về những chồng ghế đỏ cao lềnh khềnh mà hắn nhanh nhảu cùng đám bạn đi xếp xuống sân. Nhớ hồi ấy, hắn thường đến trường sớm vậy cũng là để mong đợi gặp mặt nàng thơ trong lòng hắn. 


Hắn nhớ về những ngày còn bé, là một thằng nhãi xuề xoà, ham chơi. Hắn tham gia một gameshow nhỏ cho các bé thiếu nhi ở một khu vui chơi (nằm trong khuôn viên siêu thị). Hắn nhanh tay giành giật những câu hỏi mà hắn biết (tác giả bài Quốc Ca, nơi Bác Hồ đọc Bản Tuyên ngôn Độc lập). Và rồi khi được hỏi “Em có thể hát Quốc ca được không”

Có chút bẽn lẽn ban đầu nhưng hắn chắc chắn không thể từ chồi.

Với một chút hồi hộp, hắn cất tiếng hát


“Đoàn quân Việt Nam đi

Chung lòng cứu quốc

Bước chân dồn vang trên đường gập ghềnh xa…” 


Ánh mắt hắn nhìn qua cửa kính, những bậc phụ huynh đang nhìn con em của họ vui chơi bên trong. Lẫn trong ấy, một ông bác râu tóc đã trắng xóa nhưng được cắt tỉa gọn gàng. Bác ấy đưa tay lên ngực trái, ngẩng cao đầu. Với một phong thái hiên ngang, chững chạc, bắc nhìn hắn, hắn nhìn bác. Họ cùng hát vang những câu hát thiêng liêng về Tổ Quốc. Một khoảnh khắc hồi hộp xúc động đã ghi dấu vào trái tim hắn.

 

“Tiến lên!

Cùng tiến lên!!

Nước non Việt Nam ta vững bền.” 


Một tiếng còi xe dài kéo hắn trở về thực tại. Vặn ga, đi tiếp con đường phía trước. Sắp muộn điểm danh rồi đấy!


=======

Nhớ cậu


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[Crushes tiền truyện #1]