[Crushes tiền truyện #1]



Nơi tôi kể về những mối tình dạy tôi trưởng thành hơn trong tình yêu.

========

Nhớ những ngày còn dưới mái trường Tiểu học, tui khá hăng hái tham gia mấy phong trào văn nghệ (vì được cái hồi đấy không biết ngại là gì, lên sân khấu chill hoy). Cô phụ trách chọn tui vô đội hát chính (giọng tui như vịt đức ấy :T) và tui cũng khá vui vì có crush (simp) tham gia cùng nữa 👉👈.

 Chúng tui tập cùng nhau (nhóm 12 người) khá thường xuyên nên khá thuộc bài. Có hôm máy phát CD hỏng không chạy được, mọi người loay hoay không biết làm sao (thời đấy trường chưa lắp internet) thì để thể hiện bản thân trước crush, tui ngồi hát chay nhạc thay máy CD (kiểu cứ "tèo téo teo teo" từ intro đến hết lun). Và cái máy CD chạy bằng cơm ý chạy nguyên 4 tiết tập dượt buổi chiều. 

Không biết tôi có được cộng điểm "ngầu" trong mắt crush không nhưng cái giá phải trả là buổi học sau hư luôn cuống họng :"). 

Được cái sau những ngày ấy, tôi và crush thân thiết hơn. Tôi trình diễn kĩ năng vẽ vời (nhìn ra hình thù thôi chứ xấu quắc) cho bạn ý. Bạn ý khen lấy khen để và chúng tôi bàn nhau kế hoạch kinh doanh về việc bán tranh của tui, chia 50-50 mỗi đứa. Cái kết thì chúng tôi phá sản sau 3 tuần với tổng doanh thu là 12k, hơ hơ :))

Sau vụ vẽ vời, tui lại chuyển sang bày bài (hồi ấy học tạm tạm, trội 1 xíu ở môn toán), bạn ý sẽ trả công bằng cách tặng tôi một món đồ thủ công (khi thì con sếu, khi thì bông sen, khi là ngôi sao 5 cánh). Tôi chất nguyên đống giấy ý trong tủ kính vì you know, tui quý chúng vãi chưởng. 

 Hồi ấy nghịch ngợm, mấy đứa con gái lớp tôi tổ chức trò... à ừm, "tốc váy" nhau giờ ra chơi. Mấy thằng con trai như trúng mánh (tuy bị đuổi ra ngoài) rủ tôi nhòm qua cửa sổ. Tôi cũng vì simp, lại dặn lòng làm thế là không trọng sạch trong tình yêu ( :)) ), nhất quyết không đi theo, bỏ đi chỗ khác. Thế là một lúc sau hai thằng cu ấy sấn tới chỗ tôi, kháo: "M mún biết con bé ý màu gì không?". Câu nói làm tôi tức tối, vì tình yêu, tôi đấm thằng bé 1 cái vào gò má và tím một góc mặt bên mắt trái. Lúc này tôi mới hốt hoảng chạy đến xin lỗi. Chỉ nhớ lúc đó, thằng bé gặt phăng tay tôi đi và mách thẳng lên phòng giáo viên. 

Chuyện tôi bảo vệ bé ý được lan truyền trong lớp rất nhanh. Mấy đứa độc mồm được đà trêu ghẹo tôi và bé ý những lúc có dịp, khiến bé lạnh nhạt với tôi một thời gian. 

Và rồi trẻ con thật mau quên, chúng tôi vẫn là bạn, vẫn vui vẻ học chung lớp, vẫn bày đủ thứ trò ma quỷ của tụi học sinh. Kể cho là có lúc lớp chúng tôi dựng những ghế dài lại thành 2 cái chiến lũy, hai bên ra sức bắn nhau bằng những chiếc ná cao su bắn đạn giấy tự chế. Tôi hồi ấy làm quân sư, là người đóng góp sáng kiến bắn đồng loạt để hiểu quả về hỏa lực, cũng như chế ra chiếc bazooka cao zu (cuộn chiếc bảng nhựa lại làm nòng, đan dây cao su vào cho dài hơn, gấp giấy to hơn, dày hơn làm đạn) và khiên (nắp của mấy hộp carton có tay cầm bằng nhựa). Mấy thẳng khỏe thì ra sức bắn, phận tôi thích cầm khiên hơn, và bạn biết tôi ra sức bảo vệ cho ai rồi đấy.

Câu chuyện tình này chớm tắt khi chúng tôi lên cấp hai. Tôi cũng chả có cơ hội bày tỏ mà nghĩ hồi ấy đơn giản chỉ là thích thích vì bạn ý xinh và múa đẹp thôi. Bây giờ bạn ý là mẹ 1 con rồi thì phải.

-hết-

Nhận xét